Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

Gã lổn nhổn


Gã nằm đó, chân gã khẩy khẩy đong đưa chiếc võng, rít một hơi thật sâu, nhả làn khói trắng đục vào làn không khí đặc quánh mùi mưa, mắt gã lim dim ra chiều hưởng thụ...
Gã đang hưởng thụ, hay đang để cho nỗi cô đơn, những trăn trở dày vò, giằng xé tâm trí gã?
Đã hơn một lần gã nghĩ, phải chăng, ở tuổi này gã ko thể hết mình, ko thể cuồng nhiệt, si mê?Gã không thể yêu, hay gã không thể yêu theo cách mà gã muốn?Giá như những điều đó tồn tại trong gã, gã đã biết mình cần phải làm gì lúc này.
Nàng hỏi gã, nhớ vì mưa?Có thể, nhưng mưa đâu tạo ra nỗi nhớ?



Gã vẫn đong đưa chiếc võng, điếu thứ 19, 20 gì đó, gã cũng không buồn đếm...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét